Mưa lạnh tháng 10, giữa nơi xa lắc, nó nghe dội về một niềm thương đến khó tả. Thương rồi lo, rồi chạnh lòng nghĩ ngợi: Trong gió buốt thổi rít, dưới mưa lạnh nặng hạt rơi đều, Mẹ nó đang cúi khom sát mình, và nhỏ bé, và gò lưng giữa những luống rau…

Nó trọ học ở xa. Nhà chỉ có hai mẹ con, nó hiểu nó là nguồn sống duy nhất và cũng là kỳ vọng thiêng liêng của mẹ.

Trở thành sinh viên, nó chăm chỉ học tập, hằng ngày đến lớp, đi thư  viện, đọc sách, làm thêm và …cố tình né những cuộc vui cùng bè bạn. Ngoài giờ học, thú vui duy nhất của nó là biên thư gửi về cho mẹ, lắm lúc nhớ mẹ đến quay quắt nhưng cũng đành nín chịu…

Trời tháng 10 se lạnh, chiều trên phố núi lại nổi mưa rền và mây giăng giăng kín cả khoảng trời, những tháp núi cao nguyên xa xa, nhìn như ảo ảnh, đẹp và thâm trầm…Nhưng với nó, tháng 10 không đẹp đến vậy, bởi nó biết tháng 10 rồi sắp đến, tháng của lễ hội, tụ tập, họp hè…

Nhịn hai bữa ăn sáng, nó quyết định thực hiện một cuộc gọi. Tất nhiên, gọi về cho Mẹ.

Nghe giọng yếu ớt qua điện thoại, nó biết mẹ nó  đang ốm. “Hôm qua đi làm đồng về, bị mắc mưa. Thế là sáng nay mẹ phải nằm quặt quẹ ở nhà luôn. Khổ cho mấy luống rau đang cấy dở”. “Nhà mình mưa hả mẹ”, giọng nó khe khẽ. “Ừ, mưa, mà mưa to thật chứ chẳng chơi, cộng thêm mấy hôm nay trời lạnh suốt, rau cỏ cứ èo uột cả, có chịu lớn nổi đâu, cứ cái đà này, không khéo…”.  Một khoảng lặng kéo dài giữa hai đầu dây… Nó chào mẹ rồi dập máy mà cũng chẳng buồn nói thêm gì, dù chủ đích ban đầu của nó đâu hẳn dừng lại ở đó.

Bẵng đi mấy hôm, nó nhận được dòng thư của mẹ: “Con à. Mẹ có gửi cho con mấy chục tiêu tạm. Lần trước, mẹ biết con định xin tiền nhưng rồi lại thôi. Hôm nay, vừa bán thêm được mớ rau, trời lạnh rau khan nên dù nhà mình có ít nhưng bán cũng được giá. Mẹ biết, ở trong đó, tụi sinh viên như con cũng đang cố dằn túi, học hành nhiều, chắc sẽ phải cần thêm tiền…Chi tiêu  tiết kiệm nhưng cũng đừng cứ bỏ bụng mì gói qua bữa hoài là không được đâu nghen con”.

Xúc động đến lặng người, nó thương mẹ đến muốn lồng lộn cả lên để được chạy về ôm chầm lấy mẹ…

Mưa lạnh tháng 10, giữa nơi xa lắc, nó nghe dội về một niềm thương đến khó tả. Thương rồi lo, rồi chạnh lòng nghĩ ngợi: Trong gió buốt thổi rít, dưới mưa lạnh nặng hạt rơi đều, Mẹ nó đang cúi khom sát mình, và nhỏ bé, và gò lưng giữa những luống rau…

Tái tê nỗi lòng con khi nghĩ đến hình ảnh mẹ tần tảo. “Mẹ ơi có biết con yêu mẹ nhường nào không? Mẹ là nhất… nhất trên đời…”!

Đỗ Lan

Trời ngày một lạnh hơn, mình ngày một xa hơn, và có lẽ, đến giờ phút này, thì chẳng còn gì để níu kéo nữa phải không anh.

Như chưa từng yêu

Ngày mai có khi lòng sẽ nhớ, dù như thế em cũng phải đi trên con dường không có anh.


Những ngày qua thật khó khăn đối với em, ai từng yêu sâu sắc hẳn sẽ hiểu được, để quên đi người mình yêu khổ sở đến như thế nào. Em không thể dối lòng mình rằng em vẫn đang nghĩ về anh, nhưng nỗi nhớ ấy không còn làm em phải mệt mỏi như trước nữa.

Nếu như trước đây, vì nhớ anh, em không màng đến cả ăn uống, giấc ngủ cũng không tìm đến với em và đôi mắt lúc nào cũng sưng húp vì khóc, thì bây giờ, em đã tự mình đứng dậy. Em tự tìm niềm vui bên bạn bè, thoả mãn sở thích của mình bằng những buổi xem phim, những buổi đi học vũ đạo. Em cố gắng cho mình thật bận rộn để không còn thời gian nghĩ đến anh.

Và bây giờ, khi nỗi nhớ anh đang dần nguôi ngoai thì em lại có một niềm an ủi mới. Người ấy sau một năm chia tay nhau, sau những buổi đi ăn cùng nhau và trò chuyện như bè bạn, anh ấy lại ngỏ lời muốn trở về bên em như ngày xưa. Sau chừng ấy thời gian, anh ấy nhận ra rằng em mới thật sự là niềm hạnh phúc của anh ấy. Điều đó đối với em quả thật là bất ngờ. Nói thế nào bây giờ nhỉ? Một chút buồn, một chút vui, và một chút bối rối. Buồn vì trong lòng vẫn đang nhớ về anh, vui vì nghĩ lại quãng thời gian được bên anh là một niềm hạnh phúc và bối rối vì không biết mình sẽ phải trả lời anh ấy như thế nào.

Như chưa từng yêu, Bạn trẻ - Cuộc sống,

Có lẽ, đến giờ phút này, thì chẳng còn gì để níu kéo nữa phải không anh (Ảnh minh họa).

Có lẽ, lòng em vẫn còn nặng tình cảm với anh nên không tự cho phép mình lừa dối anh ấy. Em đã nói thật với anh ấy, rằng em đang yêu anh, rằng giờ chúng ta đang giận nhau nhưng em vẫn nhớ về anh rất nhiều. Em không muốn anh ấy là người “lấp khoảng trống” trong em, như em từng là người như thế trong lòng anh. Vì em biết, người chịu đau khổ là anh ấy chứ không phải em. Anh hiểu ý em không?

Em đã nói và nhận được câu trả lời “Anh đợi được mà”. Em nên hạnh phúc hay đau khổ đây anh. Giá như, anh ấy nhận ra điều đó sớm hơn một chút, giá như anh đến và yêu em chân thành, giá như em không là người “thế vai”, giá như em là người mạnh mẽ. Tất cả chỉ là giá như phải không anh?

Ngồi viết thư này cho anh, nghĩ về anh và cái lạnh như ngấm vào da thịt, không biết chừng ấy thời gian xa nhau, có giờ phút nào anh nghĩ về em không?

Em không muốn gọi điện thoại hay nhắn tin, vì em đã hứa với lòng mình rằng sẽ không làm thế. Xin cho em được giữ lại những kỷ niệm đẹp mà chúng ta đã có, dù hạnh phúc chỉ là đơn phương từ phía em.

Từ bây giờ, em sẽ thôi nghĩ về anh. Em sẽ dành lại một chút khao khát yêu thương cho người đang theo chân em từng ngày. Cảm ơn anh thời gian qua đã cho em biết thế nào là hạnh phúc và đau khổ. Em không hối hận vì đã yêu anh. Chúc anh sớm trở về bên người anh yêu thương thật sự.

Như chưa từng yêu, Bạn trẻ - Cuộc sống,

(suutam)